Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2018

Chương 6 - Bồn cầu

Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa, chỉ như thoáng qua, từ ngày chó về nhà hắn đến nay đã một năm. Trong suốt một năm qua, khuôn mặt chó đều bị chiếc mũ đen che kín, vì một chó cái thì đâu cần giao tiếp nên khuôn mặt của chó dần bị chủ nhân "xóa bỏ".

Kể từ ngày giấy chứng minh, các loại bằng đều bị xé bỏ, hòa vào cơ thể thì chó chính thức trở thành một súc vật, nó không còn có tư cách nhận được quyền của con người nữa. Cứ mỗi tháng một lần, thuốc tẩy não được tiêm vào người nó, nhắc cho nó nhớ nó là một con chó dâm đãng.

Lịch trình của một nô lệ trong biệt thự cũng rất rõ ràng. Mỗi sáng, nó phải thứ từ năm giờ, đánh thức chủ nhân và cùng chủ nhân đi tập thể dục. Tất nhiên là nó chạy bằng bốn chân. Đến sáu giờ, cùng chủ nhân ăn sáng, uống nước đái của chủ nhân và của bản thân nó. Từ lúc nào đó, nhà vệ sinh không còn bồn cầu mà thay bằng nó. Nó dần được huấn luyện thành một bồn cầu thật sự và có thể tiêu hóa cứt hoàn toàn. Nước đái chủ nhân nếu không tiêu thụ vào miệng nó thì sẽ được thải vào một chiếc bồn nước, người uống nước của bồn đó, đương nhiên là chó cái nó rồi. Tám giờ, nó phải lau dọn nhà, cùng với làm một vài điều ngu xuẩn. Đến lúc trưa chủ nhân về, nếu lịch làm việc vẫn không thay đổi thì vẫn sẽ ăn cơm, cũng đóng vai chó như thường. Nhưng nếu có khác thì nó sẽ được dẫn đến công ty. Như là ngày hôm nay, nó được chủ nhân dẫn đến công ty.

Nó được trói trong một bộ đồ da màu đen, đưa vào ô tô rồi chở thẳng đến công ty. Chủ nhân đưa nó đến một căn phòng trong tầng hầm của công ty, nơi này, nó không hề có ấn tượng thân quen nào cả. Đi đến đây, đầu tiên, một mùi tanh khai nồng nặc xông lên mũi nó. Tiếp đó, chủ nhân cố định tay nó vào sát tường bằng những vòng khóa sắt, trong tư thế đứng, chân nó được cố định hướng về hai phía khác nhau, mở chiếc khóa cặc nó mang lâu nay ra lẫn chiếc đuôi. Người ấy kéo một ống kim loại ghim thẳng vào đít nó. Cấu tạo giống chiếc đuôi nó từng mang, khi vào trong lỗ đít, đầu ống kim loại tách ra vào ba mảnh mở rộng đít nó. Con cặc vừa được mở khóa liền muốn xuất ra bởi cú thông đít thì liền bị một ống nhựa khác tiến vào thẳng bóng đái. Khóa miệng được cởi ra, một vật khác cổ định miệng nó luôn mở. Chuẩn bị xong, hắn ta nhìn con chó mình rồi cười:

"Tao đi công tác ba ngày, ba ngày, này, mày chịu khó trở thành bồn cầu cho cả công ty nhé, khi về, nếu tao thấy mày làm tốt thì mày sẽ được ở đây luôn, haha."

Nói rồi, người đàn ông đi mất, bỏ lại nó ở lại trong căn phòng tối. Đầu bị trùm kín, chân tay lại không thể cử động, dòng nước đái cùng cứt thì trôi tuột vào miệng nó, thông qua nó rồi thải ra đường đít, cả hôm đó, nó như chiếc ống dẫn chất thải cho nhân viên công ty.

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

Chương 5 - Danh tính

Để hoàn tất thủ tục thuần hóa, anh phải vượt qua một số thủ pháp.

Lông mày lẫn tóc đều bị cạo sạch, bộ đồ tây hôi thôi được cởi bỏ, toàn thân được tắm sạch sẽ. Ống thông cặc được lấy ra, thay vào một khóa cặc có ống trong suốt khác, gắn chặt vào đầu cặc. Suốt thời gian không được xuất tinh, hai quả trứng to lên, nó được kéo dài thả xuống đến hai đầu gối. Phía trên khóa cu được viết hai chữ "nô lệ", trứng thứ nhất để chữ "dâm", thứ hai thì là "đãng".

Con cặc giả phía sau đít được thay bằng một chiếc đuôi chó. Phần đầu đuôi là hình trụ được gắn vào đít anh, khi vào được, bỗng nó bung ra ba nhánh và gắn chặt vào , chỉ có điều khiển mới làm nó rơi ra, còn lại thì vô phương cứu chữa.

Khuyên vú thay bằng hai chiếc bạc lấp lánh, có sợi dây nối lên vòng cổ. Hai tay, hai chân vẫn giữ lại cùm nhưng đã thay bằng bạc, không còn là bằng da, như thế càng thể hiện rõ thân phận nô lệ bị giam giữ của anh.

Sau khi hoàn tất việc trang bị thân thể, tiếp đó, anh thực hiện các bước cải tạo cuối cùng.

Anh được tiêm một lượng lớn thuốc kích thích, làm cho trí não liên tục chìm trong khoái cảm, toàn bộ tế bào não hoàn toàn chết, các tế bào mới được sinh ra và chỉ hướng đến tình dục. Cơ quan cơ thể được cải tạo triệt để, chuyển hóa toàn bộ chất thải thành nước tiểu, và chỉ tiếp nhận nước tiểu cùng tinh dịch. Cơ thể sẽ luôn được rắn chắc dù không tập luyện. Đầu vú tăng độ nhạy cảm, lỗ đít ngứa ngáy không ngừng, tiếng nói được khôi phục nhưng do não chỉ còn tình dục nên chỉ phát ra những lời dâm đãng. Các loại lông, tóc vĩnh viễn không thể mọc lại, cũng như bản tính đàn ông, con người trong anh cũng hoàn toàn biến mất.

Tiếp nhận một cuộc sống mới, chìm đắm trong hoang lạc, anh chính thức trở thành một kẻ khổ dục, vui sướng dưới chân đàn ông.

"Đoàn Văn Phi, à không, chó cái. Từ đây, tài sản vật chất lẫn tinh thần cùng với mày đều thuộc về tao. Hãy ghi nhớ cho rõ, kể từ lúc này, tao là chủ nhân của mày."

Hắn vừa cười vừa chụp lại thành quả của mình. In ra thành một tấm ảnh, dán lên bức tường lớn ở đại sảnh. Việc này mục đích là để anh nhận thức bản thân mình, thứ hai là để chiêm ngưỡng thành quả của chính bản thân hắn. Thật vui sướng, hắn dẫn con chó của mình phòng.

Một thời giời gian sau, "chó cái" được hắn dẫn đi đến một bữa tiệc. Hắn mặc trên người một bộ quần áo da đen, còn "chó", là bộ tây khi xưa, hai ống quần kéo lê, không đáy cùng chiếc áo sơ mi bị khoét ti. Nhưng lần này lại khác, không hề có chiếc áo khoác to lớn che đậy, đầu trùm mũ đen kín mít chỉ chừa ra khuôn miệng nhiễu nước bọt cùng đôi mắt nhìn sợi xích trong bàn tay hắn.

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

Chương 4 - Xác lập

Kẻ từ ngày hôm đó, anh bị hắn đưa đến một nơi nào đó. Bắt đầu từ lúc lên xe, hắn trùm một mũ đen kín mít lên đầu anh, chỉ chừa ra miệng và mũi để thở. Anh phát hiện kẻ đó không hề cởi bộ vest ra, vẫn cho anh mặc như một hạ nhục anh. Nhưng anh đâu còn lòng tự trọng, làm thế chỉ khiến anh cảm thấy sướng hơn mà thôi. Miệng anh được cố định mở to, một chiếc ống dài đưa thẳng vào.

Lần thứ hai anh tỉnh là một dòng nước chảy vào anh. Từ ngày anh bị bắt cóc đến nay, mọi thứ vào miệng anh không cần đoán cũng biết nó chính là nước đái. Dường như kẻ bắt cóc muốn anh biết rằng, từ khoảnh khắc đó đến cuối đời, anh chỉ có thể uống nước đái, ăn tinh dịch đàn ông mà thôi.

"Ê, ông có nghe tin về trợ lý chủ tịch không?"

"Có, nghe bảo là xin nghỉ về quê rồi. Nhưng tôi nhớ anh ta mồ côi mà, sao có quê được?"

"Thôi kệ tên đó đi."

Nghe giọng nói, anh đoán rằng mình đang ở một nơi nào đó, có ống nước nối đến bồn vệ sinh của công ty. Có lẽ vị trợ lý trong lời nói kia của họ chính là anh? Mà cũng chưa hẳn là anh. Mà cũng kệ đi, nếu đó thật sự là anh thì sao, anh bây giờ đã thành như thế này thì cũng từ lâu bỏ luôn giấc mộng quay về cuộc sống như trước. Con cặc anh căng phồng, đầy nước đái. Một chiếc ống dẫn từ đầu cặc đến một nơi chứa nước đái, giúp anh khỏi cử động, nước đái tự chảy ra.

Mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế cho đến một tuần sau. Mũ trùm đầu được gỡ xuống, ống dẫn được lấy ra, ống thông cũng được kéo, tay chân không còn bị khống chế. Trước mắt là kẻ đã gây đau khổ cho anh vào những ngày qua.

"Trợ lý Phi, do tôi yêu mến cậu nhưng cậu lại cự tuyệt tôi nên mới có cái kết như ngày hôm nay."

Anh muốn chửi, nhưng anh chả biết mình tại sao lại chửi, chỉ ú ớ không thành tiếng. Kẻ trước mặt lấy ra một bao giấy, cầm lên tờ chứng minh, sơ yếu lý lịch của anh.

"Có lẽ tôi đã huấn luyện quá tay cũng như cậu thực sự thích cuộc sống thế này, nên tôi quyết định thu nạp cậu làm chó của mình, để tỏ lòng thành với tôi, cậu hãy uống thứ này."

Hắn ta đốt những tờ giấy kia rồi cho vào chiếc lọ là nước đái anh thải ra mỗi ngày. Quậy thành một chất rồi đưa trước mặt.

"Nếu cậu đồng ý theo tôi thì uống nó. Nếu không thì tôi vẫn ép cậu uống nó, haha."

Anh biết rằng, mình không thể chống lại nên ngoan ngoãn uống hết. Vị nước đái của chính bản thân cùng giấy tờ tùy thân lấp đầy miệng anh. Uống sạch cốc đó cũng đã quyết định số phận của anh. Quyền công dân từ nay đã mất, chứng minh con người đã hoàn toàn bị tiêu hủy, từ bây giờ, anh chỉ là một con chó dưới chân kẻ điên này mà thôi.

"Hãy nhớ rằng, mọi thứ của màu thuộc về tao. Mày là đỉ chó cái, phải luôn luôn nghe lời tao. Sủa một tiếng là đồng ý, sủa nhiều tiếng cũng là đồng ý."

Tiếng "Gâu Gâu" vang khắp nơi, anh cười với khuôn mặt đầy nước đái được hắn dẫn xuống lầu trong tư thế chả khác chó là bao. Hắn với anh trước đây là chủ tịch và thư kí, còn bây giờ, chủ tịch vẫn là chủ tịch nhưng thư kí đã biến thành một con chó đực dâm đãng mê địt mất rồi.

Chương 3 - Trở về

Giữa một mảnh đất trống, anh tỉnh lại một lần nữa và phát hiện tay chân đều không bị trói. Toàn thân được mặc một bộ đồ tây màu xanh đậm kèm chiếc sơ mi trắng. Nhưng thật kì lạ, bộ quần áo này làm anh ngứa ngáy. Anh mở áo vest ra thì phát hiện, áo sơ mi cổ cao nên che mất đi chiếc vòng cổ, vải trước hai đầu vú đều đã bị cắt. Giữa khuyên hai đầu vú có một dây xích mảnh nối với khuyên ở đầu cặc. Nhìn xuống chiếc quần, anh lại thấy, đó không phải quần mà chỉ là hai ống quần được cố định dây vào thắt lưng, phần giữa mông và cặc anh thì không được che chắn. Con cặc bị thắt lưng thắng chặt vào người, ở giữa thắt lưng có một ổ khóa. Cặc bị một ống thông vào, còn đít thì bị một dị vật cắm. Anh cố lấy ra nhưng không thể, bởi nó hoàn toàn được gắn cố định với vòng sắt áp vào buồi anh.

Một lần nữa anh hoảng hồn, cài lại cúc áo. Bởi khi cài lại cúc áo khoác bên ngoài thì tà áo dài đã che hết phần cặc và đít, chiếc ống quần cũng vừa đủ dài thể hiện ảo giác rằng anh đang mặc đồ nhân viên công chức bình thường. Anh đứng lên sau bao ngày phải bò ở trong căn phòng bẩn thỉu. Nhưng, mỗi bước đi của anh lại khiến toàn thân rạo rựa. Bởi chính chiếc áo khoác đã cạ vào đầu vú lẫn con cặc anh. Anh muốn đưa tay tự sục nhưng không thể vì sợ có người đi qua.

Anh muốn về nhà nhưng anh không nhớ nhà mình ở đâu. Anh muốn hỏi đường nhưng chỉ phát ra những lời dâm dục. Không hiểu sao, giữa trời xanh mây trắng thế này, anh lại ao ước mình bị địt. Anh thèm cặc, anh thèm tinh dịch, anhbthèm nước đái. Đã nửa ngày trôi qua nhưng anh vẫn đi lòng vòng một chỗ. Đến một thanh trụ kế nhà vệ sinh, trên thanh trụ là một tấm gỗ có ba cái lỗ, trên đó có dòng chữ:

"Nơi tắm rửa cho chó cái ham cặc".

Anh nhìn dòng chữ mà cả con cặc chảy nước nhờn. Tự đưa đầu và hai cổ tay vao tấm bia gỗ. Anh đang chờ đợi về điều gì đó. Lần lượt, kẻ đến kẻ đi đều đái vào đầu và toàn thân anh. Giữa những dòng nước đái đó, anh biết rằng, bản tính của một con người trong anh đã hoàn toàn bị vỡ vụng.

Một lúc lâu sau, một bàn tay túm tóc anh lên. Kẻ ấy mặc một bộ đồ tây màu đen, vừa nói vừa nhếch mép:

"Mày đã có cơ hội chạy trốn nhưng mày không chọn thì thôi, cứ về làm chó cái bên cạnh tao."

Người ấy mở thanh gỗ ra, gắn một sợi dây xích vào móc ở vòng cổ anh. Khi sợi dây căng ra, cả người anh ngay lập tức bò theo. Bây giờ, anh phát hiện, cả nửa đời sau của mình sẽ làm con chó dưới chân người đàn ông này.

Chương 9 - Dạo chơi

Sau khi rút sạch tinh của nó ra, hắn bịt kín lỗ tiểu nó lại. Nhưng trước đó, hắn lại thả thêm những viên tròn tròn vào lỗ cặc nó. Những viên...