Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

Chương 4 - Xác lập

Kẻ từ ngày hôm đó, anh bị hắn đưa đến một nơi nào đó. Bắt đầu từ lúc lên xe, hắn trùm một mũ đen kín mít lên đầu anh, chỉ chừa ra miệng và mũi để thở. Anh phát hiện kẻ đó không hề cởi bộ vest ra, vẫn cho anh mặc như một hạ nhục anh. Nhưng anh đâu còn lòng tự trọng, làm thế chỉ khiến anh cảm thấy sướng hơn mà thôi. Miệng anh được cố định mở to, một chiếc ống dài đưa thẳng vào.

Lần thứ hai anh tỉnh là một dòng nước chảy vào anh. Từ ngày anh bị bắt cóc đến nay, mọi thứ vào miệng anh không cần đoán cũng biết nó chính là nước đái. Dường như kẻ bắt cóc muốn anh biết rằng, từ khoảnh khắc đó đến cuối đời, anh chỉ có thể uống nước đái, ăn tinh dịch đàn ông mà thôi.

"Ê, ông có nghe tin về trợ lý chủ tịch không?"

"Có, nghe bảo là xin nghỉ về quê rồi. Nhưng tôi nhớ anh ta mồ côi mà, sao có quê được?"

"Thôi kệ tên đó đi."

Nghe giọng nói, anh đoán rằng mình đang ở một nơi nào đó, có ống nước nối đến bồn vệ sinh của công ty. Có lẽ vị trợ lý trong lời nói kia của họ chính là anh? Mà cũng chưa hẳn là anh. Mà cũng kệ đi, nếu đó thật sự là anh thì sao, anh bây giờ đã thành như thế này thì cũng từ lâu bỏ luôn giấc mộng quay về cuộc sống như trước. Con cặc anh căng phồng, đầy nước đái. Một chiếc ống dẫn từ đầu cặc đến một nơi chứa nước đái, giúp anh khỏi cử động, nước đái tự chảy ra.

Mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế cho đến một tuần sau. Mũ trùm đầu được gỡ xuống, ống dẫn được lấy ra, ống thông cũng được kéo, tay chân không còn bị khống chế. Trước mắt là kẻ đã gây đau khổ cho anh vào những ngày qua.

"Trợ lý Phi, do tôi yêu mến cậu nhưng cậu lại cự tuyệt tôi nên mới có cái kết như ngày hôm nay."

Anh muốn chửi, nhưng anh chả biết mình tại sao lại chửi, chỉ ú ớ không thành tiếng. Kẻ trước mặt lấy ra một bao giấy, cầm lên tờ chứng minh, sơ yếu lý lịch của anh.

"Có lẽ tôi đã huấn luyện quá tay cũng như cậu thực sự thích cuộc sống thế này, nên tôi quyết định thu nạp cậu làm chó của mình, để tỏ lòng thành với tôi, cậu hãy uống thứ này."

Hắn ta đốt những tờ giấy kia rồi cho vào chiếc lọ là nước đái anh thải ra mỗi ngày. Quậy thành một chất rồi đưa trước mặt.

"Nếu cậu đồng ý theo tôi thì uống nó. Nếu không thì tôi vẫn ép cậu uống nó, haha."

Anh biết rằng, mình không thể chống lại nên ngoan ngoãn uống hết. Vị nước đái của chính bản thân cùng giấy tờ tùy thân lấp đầy miệng anh. Uống sạch cốc đó cũng đã quyết định số phận của anh. Quyền công dân từ nay đã mất, chứng minh con người đã hoàn toàn bị tiêu hủy, từ bây giờ, anh chỉ là một con chó dưới chân kẻ điên này mà thôi.

"Hãy nhớ rằng, mọi thứ của màu thuộc về tao. Mày là đỉ chó cái, phải luôn luôn nghe lời tao. Sủa một tiếng là đồng ý, sủa nhiều tiếng cũng là đồng ý."

Tiếng "Gâu Gâu" vang khắp nơi, anh cười với khuôn mặt đầy nước đái được hắn dẫn xuống lầu trong tư thế chả khác chó là bao. Hắn với anh trước đây là chủ tịch và thư kí, còn bây giờ, chủ tịch vẫn là chủ tịch nhưng thư kí đã biến thành một con chó đực dâm đãng mê địt mất rồi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chương 9 - Dạo chơi

Sau khi rút sạch tinh của nó ra, hắn bịt kín lỗ tiểu nó lại. Nhưng trước đó, hắn lại thả thêm những viên tròn tròn vào lỗ cặc nó. Những viên...